Nhật ký World Cup 2014: Một kỳ World Cup khó quên
14/07/2014 11:39
Như vậy là World Cup 2014 cũng đã kết thúc sau trận chung kết giữa Đức với Argentina. Nhưng phải có mặt ở đó thì chúng ta mới cảm nhận được hết những gì đang diễn ra ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh này.

​Có mặt trên sân để theo dõi trận chung kết World Cup 2014 rõ ràng là một điều không dễ dàng

 

​Tôi đến Rio De Janeiro chiều thứ Bảy 12/7, một ngày trước trận CK giữa Đức và Hà Lan. Từ sân bay về khách sạn ở ngay trung tâm Rio chỉ chưa đầy 30 phút với tốc độ xe 80 km/giờ. Anh lái xe taxi nói với tôi rằng, hôm nay cuối tuần nên mới đi nhanh được như vậy. Anh khuyên tôi ngày về nên đi từ khách sạn ra sân bay trước  4-5 tiếng đồng hồ vì từ thứ Hai đến thứ Sáu, giao thông của Rio sẽ rất khủng khiếp, không cẩn thận sẽ trễ chuyến bay.

Trung tâm Rio mới hơn, hiện đại hơn Sao Paulo. An ninh ở khu trung tâm thành phố tốt hơn hẳn ở Sao Paulo vì lực lượng cảnh sát và cảnh sát vũ trang được rải đầy trên khắp các đường phố cả ngày lẫn đêm. Cứ chưa đầy 100 mét là lại có một nhóm cảnh sát 2-3 người đứng, chưa kể lực lượng đi tuần. Đặc biệt, lực lượng cảnh sát vũ trang được trang bị vũ khí đến "tận răng", chỉ vừa mới nhìn thấy thì chắc là sẽ chẳng có kẻ xấu nào dám ngo ngoe.

Giá cả thì quá choáng nếu so với ở Việt Nam. Tôi gọi một đĩa cơm với lườn gà chiên, vài miếng khoai tây chiên và một lon Coca Cola hết 60 Reais, tức khoảng 600.000 đồng. Giá này in rõ trong quyển menu chứ không phải họ hét giá với khách lạ như ở nhiều nơi của Việt Nam. Rút kinh nghiệm, bữa tối sau trận CK, tôi ăn ngay ở khách sạn, buffet nhiều món mà chỉ có 35 Reias, rẻ hơn rất nhiều khi ăn ngoài quán.

Vì chiều mới đến sân Macarana nên tranh thủ buổi sáng, tôi định đến mấy trung tâm shopping, nhưng đọc trong quyển hướng dẫn thì thấy tất cả đều đóng cửa vào cuối tuần, hoặc nếu có mở thì chỉ từ 3g00 chiều trở đi. Không đi shopping được, tôi lang thang quanh khu vực trung tâm thành phố để định vào thăm một số công trình cổ nổi tiếng, nhưng tất cả đều đóng cửa.

11g30 đã thấy từng đoàn CĐV Argentina và Đức đi trên phố để đến sân trong khi đến 4g00 chiều trận đấu mới bắt đầu. Thời gian đi từ ga metro ở khu trung tâm đến ga Maracana chỉ khoảng 15 phút. Nhưng từ ga để đi được vào sân phải mất gần 1 tiếng đồng hồ do đoạn đường từ ga vào sân đến 1 km và phải đi qua hàng loạt trạm kiểm soát an ninh. Có lẽ phải đến gần 10 lần tôi phải trình vé cho các trạm kiểm soát này. Ngay ở ga metro gần sân Maracana, có rất nhiều người cầm tờ giấy hoặc bảng chữ: tôi cần mua vé.

​ ​ ​ ​ ​​​ ​ ​​ ​ ​ ​
Hình ảnh các cổ động viên bóng đá không có vé dự xem trận chung kết
​​ ​​​​​​​​

Xuất phát từ khách sạn lúc hơn 13g00, qua được trạm kiểm soát cuối cùng đã gần 14g30, lang thang để chụp hình và xếp hàng mua nước uống, tôi vào đến sân đã gần 15g00 thì vừa kết thúc màn trình diễn văn nghệ trước trận CK. Tôi tiếc ngẩn ngơ vì chủ quan không đọc chương trình của lễ bế mạc, và lúc đó tôi cũng mới hiểu vì sao nhiều CĐV lại đi đến sân sớm như vậy.

​ ​ ​ ​ ​​​ ​ ​​ ​ ​ ​
Ông Trần Anh Tú (tác giả bài viết) có mặt trên sân trước khi trận đấu diễn ra
​​ ​​​​​​​​

Trong trận CK này, CĐV Argentina cũng rất đông nhưng không đến mức áp đảo CĐV đội Đức như trong trận BK 2 gặp Hà Lan. Phải nói rằng CĐV Argentina rất cuồng nhiệt, họ hát hò ở bất cứ đâu, bất cứ chỗ nào. Họ cũng rất máu lửa, chính vì thế ngay từ đầu trận CK, va chạm giữa CĐV Argentina và CĐV Đức đã liên tục xảy ra. Gần cuối trận, một CĐV Argentina uống say, gây rối cả một khu vực khán đài. Rất may lực lượng an ninh đã can thiệp kịp thời nên không có chuyện đáng tiếc xảy ra. ​ ​ ​ ​ ​​​ ​ ​​ ​ ​ ​

Các cổ động viên Argentina ngậm ngùi sau bàn thua của đội nhà
​​ ​​​​​​​​

Ngồi xung quanh tôi hầu như toàn CĐV Argentina, chỉ duy nhất có một CĐV đội Đức. Mặc dù ủng hộ Đức nhưng khi Mario Gotze ghi bàn, tôi chỉ dám vỗ tay nhẹ nhẹ vì sợ CĐV Argentina manh động trong khi CĐV đội Đức ngồi bên phải tôi nhảy nhót hò reo ầm ĩ do anh này cũng đã hơi say sau. Thực ra tôi quá lo xa. Sau khi kết thúc trận đấu, hầu hết các CĐV Argentina vẫn hát hò vui vẻ, chỉ có một ít CĐV tỏ ra buồn bã, và chỉ có vài người, cả nam lẫn nữ khóc nức nở.

Trong trận chung kết, Messi chơi quá mờ nhạt. Có lẽ thất vọng về màn trình diễn của mình nên khi lên nhận giải thưởng Quả bóng vàng và huy chương bạc, Messi không nở nổ một nụ cười. 

​ ​ ​ ​ ​​​ ​ ​​ ​ ​ ​
Các cổ động viên tuyển Đức tiếp tục ăn mừng chức vô địch ở Ga tàu điện ngầm
​​ ​​​​​​​​

Hết trận đấu, dòng người đổ về ga metro trong trật tự. Trên metro, lần này không phải là các CĐV Argentina, mà là các CĐV đội Đức hát hò vui vẻ ầm ĩ.

Đêm 13/7, chắc chắn là một đêm khó ngủ. Đã 3 lần đi dự vòng chung kết FIFA World Cup, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được xem một trận chung kết. Đó là một trải nghiệm khó quên và chuyến đi này đã giúp tôi có thêm nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực mà mình đang hoạt động.

​Ông Trần Anh Tú - Chủ tịch LĐBĐ TP.HCM​


 

 

Ý kiến bạn đọc

 

Tiêu đề (*):
Họ tên (*):
Email (*):
Nội dung (*):
Tôi đã xem Quy định ứng xử
(Nhập tên logo bằng chữ thường)
Chương trình yêu thích